Trong cuộc đời mỗi con người, có những chuyến đi chỉ kéo dài vài ngày nhưng lại để lại dư âm sâu lắng mãi mãi. Với 240 đoàn viên thanh niên Trường THPT Trần Nguyên Hãn, chuyến hành trình về nguồn 2 ngày 3 đêm đến Quảng Trị, Nghệ An, Ngã ba Đồng Lộc, Nghĩa trang Trường Sơn và Thành cổ Quảng Trị không chỉ là một chuyến tham quan học tập, mà còn là hành trình trở về với cội nguồn, với máu xương cha anh đã đổ xuống cho nền độc lập, tự do hôm nay.
1. Những bước chân đầu tiên trên đất Quảng Trị – miền đất lửa anh hùng
Xe bắt đầu lăn bánh từ thành phố Hải Phòng khi trời còn ngái ngủ. Tiếng cười nói xen lẫn niềm háo hức của 240 đoàn viên thanh niên vang lên rộn ràng. Ai cũng mang trong mình một sự tò mò, một niềm mong đợi được đặt chân đến mảnh đất đã trở thành biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng: Quảng Trị.
Khi đoàn dừng chân trước Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn, khung cảnh trang nghiêm lập tức bao trùm. Hơn mười ngàn nấm mộ trắng nằm san sát, lặng im dưới những hàng thông già reo gió. Mỗi bước chân của chúng em như chậm lại, trái tim như lặng đi trước sự hy sinh lớn lao của biết bao thế hệ cha anh. Các thầy cô và đoàn viên đã dâng hương, thành kính nghiêng mình trước anh linh các liệt sĩ. Khói hương quyện trong sương chiều, như nối nhịp cầu vô hình giữa quá khứ và hiện tại.
Ở nơi đây, chúng em cảm nhận sâu sắc rằng, tuổi trẻ Trường Sơn năm nào đã ngã xuống để tuổi trẻ hôm nay được sống trong hòa bình. Những đôi mắt sáng ngời niềm tin, những trái tim nóng bỏng khát vọng giải phóng dân tộc nay đã hóa thành bất tử. Bài học đầu tiên chúng em nhận được chính là sự biết ơn – biết ơn những người đi trước đã viết bằng máu xương bản hùng ca bất diệt cho Tổ quốc.
2. Thành cổ Quảng Trị – bản hùng ca 81 ngày đêm
Nếu Nghĩa trang Trường Sơn là nơi lắng lại của linh hồn liệt sĩ, thì Thành cổ Quảng Trị lại là chứng nhân của một thời hoa lửa. Khi bước vào khuôn viên Thành cổ, mỗi chúng em như được trở về với 81 ngày đêm khốc liệt của mùa hè đỏ lửa năm 1972. Mảnh đất chỉ rộng chừng vài kilômét vuông này đã hứng chịu hàng vạn tấn bom đạn, nhưng cũng chính nơi đây đã ghi dấu sự kiên cường bất khuất của quân và dân ta.
Trong không gian tĩnh lặng, khi nghe thuyết minh viên kể về những trận đánh giáp lá cà, về những người chiến sĩ ngã xuống mà không kịp gọi tên đồng đội, ai nấy đều thấy mắt mình nhòe đi. Có bạn lặng lẽ cúi đầu, có bạn nắm chặt tay như để truyền cho nhau sức mạnh. Một bạn đoàn viên chia sẻ: “Em đã từng đọc trong sách giáo khoa về Thành cổ Quảng Trị, nhưng chỉ khi đứng tại đây em mới thấm thía thế nào là hy sinh, thế nào là lòng quả cảm.”
Bài học thứ hai chúng em nhận được chính là ý chí quật cường – sức mạnh tinh thần có thể vượt lên trên mọi bom đạn, gian khổ. Đó cũng là bài học nhắc nhở tuổi trẻ hôm nay: trước khó khăn trong học tập và cuộc sống, không bao giờ được lùi bước.
3. Ngã ba Đồng Lộc – nơi 10 cô gái mãi mãi tuổi 18, đôi mươi
Trong hành trình, điểm dừng chân tại Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) đã khiến cả đoàn xúc động nghẹn ngào. Trên mảnh đất nơi giao nhau của những cung đường chiến lược, 10 nữ thanh niên xung phong tuổi mười tám đôi mươi đã anh dũng hy sinh khi đang san lấp hố bom, giữ mạch máu giao thông thông suốt cho chiến trường.
Khi đặt bó hoa tươi thắm lên từng phần mộ của các chị, chúng em cảm thấy như đang trò chuyện cùng những người chị cả của tuổi trẻ Việt Nam. Hình ảnh mười đóa hoa Đồng Lộc mãi mãi nhắc nhở chúng em rằng, thanh xuân đẹp nhất chính là khi dâng hiến cho Tổ quốc.
Bài học thứ ba đọng lại là lý tưởng sống cao đẹp. Các chị đã biến tuổi trẻ thành bất tử, để hôm nay chúng em hiểu rằng: sống không chỉ cho riêng mình, mà còn phải biết sống cho cộng đồng, cho đất nước.
4. Về với Kim Liên – quê hương Bác Hồ kính yêu
Ngày thứ hai của hành trình, đoàn hướng về Nam Đàn (Nghệ An) – quê hương Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tại khu di tích Kim Liên, khi bước chân vào ngôi nhà tranh đơn sơ, mỗi người như được gặp lại bóng dáng của Người – vị lãnh tụ vĩ đại nhưng vô cùng giản dị.
Chúng em chăm chú lắng nghe về tuổi thơ của Bác: những ngày theo cha ra Huế, những buổi học chữ Nho, những hoài bão lớn dần trong trái tim cậu bé Nguyễn Sinh Cung. Từ mái nhà tranh nhỏ bé ấy, một con người đã ra đi tìm đường cứu nước, để rồi đem lại độc lập cho cả dân tộc.
Trước bàn thờ Bác, đoàn đã dâng hương và bày tỏ lòng biết ơn vô hạn. Nhiều bạn rưng rưng xúc động. Một bạn đoàn viên chia sẻ: “Em cảm nhận được sự vĩ đại của Bác không phải từ những điều to tát, mà từ sự giản dị, gần gũi và lòng yêu nước thiết tha của Người.”
Bài học thứ tư mà chúng em lĩnh hội được chính là sống giản dị nhưng nuôi dưỡng hoài bão lớn lao, biết đặt lợi ích dân tộc lên trên hết, trước hết.
5. Những bài học xương máu cho thế hệ hôm nay
Chỉ trong 2 ngày 3 đêm, chúng em đã đi qua nhiều địa chỉ đỏ – nơi ghi dấu sự hy sinh oanh liệt của dân tộc. Hành trình ngắn ngủi nhưng đã trao cho tuổi trẻ Trần Nguyên Hãn những bài học xương máu:
-
Biết ơn những thế hệ đi trước đã đánh đổi máu xương cho nền độc lập hôm nay.
-
Kiên cường trước mọi thử thách, học tập tinh thần 81 ngày đêm Thành cổ Quảng Trị.
-
Sống có lý tưởng, như 10 cô gái Đồng Lộc đã chọn cách dâng hiến tuổi xuân cho Tổ quốc.
-
Giản dị nhưng vĩ đại, như tấm gương Bác Hồ – từ ngôi nhà tranh nhỏ bé đã viết nên trang sử lớn.
Những bài học ấy không chỉ là tri thức lịch sử, mà còn là hành trang tinh thần, là động lực để mỗi đoàn viên sống có trách nhiệm hơn, học tập chăm chỉ hơn và khát khao cống hiến nhiều hơn.
6. Tự hào tuổi trẻ Trần Nguyên Hãn
Trở về từ chuyến đi, 240 đoàn viên thanh niên Trường THPT Trần Nguyên Hãn như mang trong tim một ngọn lửa mới. Lửa của niềm tự hào dân tộc, của trách nhiệm và hoài bão. Các em đã viết nên những trang nhật ký chuyến đi, những bài thơ, những lời hứa gửi đến cha anh đã ngã xuống.
Trong buổi sinh hoạt Đoàn sau hành trình, nhiều bạn đã mạnh dạn chia sẻ cảm xúc:
-
“Em thấy mình cần học tập tốt hơn để mai này góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp.”
-
“Chuyến đi này giúp em hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình, từ đó biết trân trọng cuộc sống hiện tại.”
-
“Em hứa sẽ sống xứng đáng với những gì thế hệ trước đã hy sinh.”
Đó là minh chứng cho hiệu quả giáo dục sâu sắc mà chuyến hành trình về nguồn mang lại.
7. Kết thúc hành trình – mở ra khởi đầu mới
Chuyến xe đưa 240 đoàn viên trở lại Hải Phòng khi đêm đã về khuya. Thành phố vẫn lung linh ánh đèn, nhưng trong lòng mỗi người, ánh sáng mạnh mẽ hơn cả chính là niềm tự hào và quyết tâm cống hiến.
Hai ngày ba đêm – quãng thời gian không dài, nhưng đã khắc ghi những kỷ niệm thiêng liêng, những bài học máu xương. Để rồi từ hôm nay, mỗi đoàn viên thanh niên Trần Nguyên Hãn sẽ bước đi vững vàng hơn, trưởng thành hơn, sống đẹp hơn – xứng đáng với truyền thống của dân tộc anh hùng và ngôi trường mang tên danh tướng Trần Nguyên Hãn.